Gần đây trong vài tháng qua, một cuộc tái phân bổ vốn lớn đang diễn ra âm thầm. Hiện tại quy mô liên quan khoảng 90 triệu tỷ, theo dự kiến cuối năm, con số này sẽ mở rộng lên 120 triệu tỷ.
Bạn có thể hỏi—tiền này đến từ đâu?
Nói đơn giản là tiền của người dân gửi trong ngân hàng. Đây là một con số khổng lồ: tổng tiền gửi đạt 162 triệu tỷ, chia đều cho 14 tỷ người, trung bình mỗi người 11,5 vạn. Ý nghĩa là gì? Gửi càng nhiều vẫn cảm thấy không đủ tiêu.
Hãy xem lại các sổ sách lịch sử, thói quen tiết kiệm của người dân đã từng có hai đợt đỉnh cao rõ rệt.
**Lần đầu tiên là năm 1996.** Năm đó thực sự điên rồ, tốc độ tăng trưởng tiền gửi đạt 51,9%. Người có tiền trong tay, chỉ có một suy nghĩ: gửi ngân hàng ngay lập tức. Tại sao lại vội vàng như vậy? Cần phải quay lại vài năm trước đó. Sau năm 1992, kinh tế mở rộng nhanh chóng, tốc độ tăng M2 từng đạt đỉnh 28%. Kết quả là gì? Lạm phát cũng theo đó mà tăng—năm 1993 tăng 14,7%, năm 1994 còn tăng mạnh hơn 24,1%, năm 1995 vẫn còn 17%. Bạn có thể hình dung cảnh chợ thời đó, mù tạt, giấm, nước tương, mua một lần đủ dùng một hai tháng, giá cả gần như mất kiểm soát.
Lúc đó, các chính sách cũng không thể đứng yên. Họ đã tung ra một chiêu thức đắc lực—tiết kiệm bảo toàn giá trị. Ý nghĩa là, nếu mức tăng giá vượt quá lãi suất ngân hàng cung cấp, ngân hàng sẽ chủ động bù tiền cho bạn, đảm bảo bạn không bị lỗ. Thêm vào đó, lãi suất thời đó cũng không thấp, năm 1996, lãi suất gửi tiết kiệm 5 năm là 12%, cộng thêm trợ cấp bảo toàn giá trị, lãi suất tổng hợp từng vượt quá 20%. Làm sao có thể không hấp dẫn? Mọi người tranh nhau gửi tiền vào ngân hàng.
**Lần thứ hai chính là 5 năm gần đây.** Ngân hàng giảm lãi suất, giá nhà bắt đầu có xu hướng ổn định, nhưng áp lực về việc làm và thu nhập vẫn không nhỏ, vì vậy mọi người bắt đầu tính toán lại. Thay vì đầu tư vào bất động sản hoặc các khoản đầu tư không chắc chắn, tốt hơn là giữ tiền trong tay, đảm bảo dòng tiền luôn dồi dào. Logic này rất thực tế, cũng rất thực dụng.
So sánh hai đỉnh cao này, bạn sẽ thấy: khi nào người dân sẵn sàng tiết kiệm nhất? Chính là khi họ cảm thấy không chắc chắn về tương lai. Tình hình kinh tế có biến động, dự kiến thu nhập không ổn định, ý thức rủi ro tăng cao, vì vậy họ chọn cách an toàn nhất—gửi tiền ngân hàng. Điều này phản ánh thực chất là tâm lý quản lý tài sản của toàn xã hội đang âm thầm chuyển đổi.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Gần đây trong vài tháng qua, một cuộc tái phân bổ vốn lớn đang diễn ra âm thầm. Hiện tại quy mô liên quan khoảng 90 triệu tỷ, theo dự kiến cuối năm, con số này sẽ mở rộng lên 120 triệu tỷ.
Bạn có thể hỏi—tiền này đến từ đâu?
Nói đơn giản là tiền của người dân gửi trong ngân hàng. Đây là một con số khổng lồ: tổng tiền gửi đạt 162 triệu tỷ, chia đều cho 14 tỷ người, trung bình mỗi người 11,5 vạn. Ý nghĩa là gì? Gửi càng nhiều vẫn cảm thấy không đủ tiêu.
Hãy xem lại các sổ sách lịch sử, thói quen tiết kiệm của người dân đã từng có hai đợt đỉnh cao rõ rệt.
**Lần đầu tiên là năm 1996.** Năm đó thực sự điên rồ, tốc độ tăng trưởng tiền gửi đạt 51,9%. Người có tiền trong tay, chỉ có một suy nghĩ: gửi ngân hàng ngay lập tức. Tại sao lại vội vàng như vậy? Cần phải quay lại vài năm trước đó. Sau năm 1992, kinh tế mở rộng nhanh chóng, tốc độ tăng M2 từng đạt đỉnh 28%. Kết quả là gì? Lạm phát cũng theo đó mà tăng—năm 1993 tăng 14,7%, năm 1994 còn tăng mạnh hơn 24,1%, năm 1995 vẫn còn 17%. Bạn có thể hình dung cảnh chợ thời đó, mù tạt, giấm, nước tương, mua một lần đủ dùng một hai tháng, giá cả gần như mất kiểm soát.
Lúc đó, các chính sách cũng không thể đứng yên. Họ đã tung ra một chiêu thức đắc lực—tiết kiệm bảo toàn giá trị. Ý nghĩa là, nếu mức tăng giá vượt quá lãi suất ngân hàng cung cấp, ngân hàng sẽ chủ động bù tiền cho bạn, đảm bảo bạn không bị lỗ. Thêm vào đó, lãi suất thời đó cũng không thấp, năm 1996, lãi suất gửi tiết kiệm 5 năm là 12%, cộng thêm trợ cấp bảo toàn giá trị, lãi suất tổng hợp từng vượt quá 20%. Làm sao có thể không hấp dẫn? Mọi người tranh nhau gửi tiền vào ngân hàng.
**Lần thứ hai chính là 5 năm gần đây.** Ngân hàng giảm lãi suất, giá nhà bắt đầu có xu hướng ổn định, nhưng áp lực về việc làm và thu nhập vẫn không nhỏ, vì vậy mọi người bắt đầu tính toán lại. Thay vì đầu tư vào bất động sản hoặc các khoản đầu tư không chắc chắn, tốt hơn là giữ tiền trong tay, đảm bảo dòng tiền luôn dồi dào. Logic này rất thực tế, cũng rất thực dụng.
So sánh hai đỉnh cao này, bạn sẽ thấy: khi nào người dân sẵn sàng tiết kiệm nhất? Chính là khi họ cảm thấy không chắc chắn về tương lai. Tình hình kinh tế có biến động, dự kiến thu nhập không ổn định, ý thức rủi ro tăng cao, vì vậy họ chọn cách an toàn nhất—gửi tiền ngân hàng. Điều này phản ánh thực chất là tâm lý quản lý tài sản của toàn xã hội đang âm thầm chuyển đổi.