Đô la Mỹ đã trải qua năm tồi tệ nhất trong gần một thập kỷ. Chỉ số DXY — đo lường đồng bạc xanh so với sáu đồng tiền chính — đã giảm khoảng 9.6% trong suốt năm 2025, đóng cửa ở mức 98.28 vào ngày 31 tháng 12. Đây là hiệu suất hàng năm tồi tệ nhất của đồng đô la kể từ năm 2017, khi nó giảm khoảng 10%. Quy mô của sự sụt giảm này không chỉ phản ánh sự biến động của thị trường; nó còn phản ánh một sự thay đổi căn bản trong cách các nhà đầu tư nhìn nhận chính sách tiền tệ và vị thế kinh tế của Mỹ.
Điều gì đã phá vỡ đà của đồng đô la?
Ba lần cắt giảm lãi suất liên tiếp từ Cục Dự trữ Liên bang trong năm 2025 (Tháng Chín, Tháng Mười và Tháng Mười Hai, mỗi lần 25 điểm cơ bản) đã nén lại lợi thế lãi suất đã duy trì nhu cầu đối với đô la. Đến cuối năm, lãi suất quỹ liên bang đã giảm xuống còn 3.50%–3.75%, thu hẹp chênh lệch lợi suất giữa Mỹ và các nền kinh tế phát triển khác. Khi trái phiếu Mỹ không còn mang lại lợi nhuận vượt trội, vốn đầu tư đã chảy sang nơi khác. Các chiến lược carry trade đã tháo gỡ. Các nhà đầu tư đã chuyển sang các đồng tiền có lợi suất hấp dẫn hơn.
Song song đó, chính sách thương mại quyết liệt của chính quyền Trump đã tạo ra sự bất ổn sâu sắc trên thị trường. Các mức thuế quan đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, châu Âu và các nơi khác đã làm gián đoạn chuỗi cung ứng và làm gia tăng lo ngại về lạm phát. Những xung đột này, cùng với thâm hụt ngân sách năm tài chính 2025 ở mức 1.8 nghìn tỷ đô la, đã làm giảm niềm tin vào quỹ đạo trung hạn của đồng đô la. Sự kết hợp giữa nới lỏng tiền tệ và mất cân đối tài chính đã tạo ra một lực cản mà đồng tiền này không thể vượt qua.
Sự thay đổi toàn cầu
Một đồng đô la yếu hơn không đến một cách đơn độc. Đồng euro — chiếm tỷ trọng 57.6% trong chỉ số DXY — đã tăng giá từ 13–14% so với đô la trong năm 2025. Các đồng tiền lớn khác cũng theo đuổi xu hướng này, đều tăng giá trên toàn thị trường. Đối với các nhà xuất khẩu Mỹ, đây là một điểm sáng: hàng hóa Mỹ trở nên rẻ hơn trên thị trường quốc tế, nâng cao khả năng cạnh tranh. Nhưng đối với các nhà nhập khẩu và người tiêu dùng, mặt trái là chi phí nhập khẩu tăng cao hơn, góp phần vào áp lực lạm phát trong nước.
Thị trường đã phản ứng nhanh chóng để định giá chế độ mới này. Sự giảm 9.6% hàng năm của Chỉ số DXY không phải là một vết rò rỉ chậm rãi mà là một quá trình mất giá đều đặn suốt cả năm, bắt đầu từ mức mở đầu 109.39 vào ngày 2 tháng 1 và giảm dần theo tháng.
Đồng đô la có còn là dự trữ tiền tệ không?
Dù quy mô của sự sụt giảm này lớn đến đâu, các nhà phân tích vẫn phản bác các câu chuyện bi quan. Họ cho rằng đây chỉ là một sự yếu đi theo chu kỳ do sự hội tụ lãi suất và căng thẳng thương mại địa chính trị — chứ không phải là sự xói mòn cấu trúc vị thế dự trữ của đồng đô la. Đáng chú ý, lần cuối cùng đồng đô la trải qua các đợt giảm liên tiếp trong năm là vào năm 2006–2007, cho thấy những giai đoạn như vậy hiếm khi xảy ra.
Con đường phía trước vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng. Dự báo cho năm 2026 gợi ý khả năng ổn định, mặc dù nhiều yếu tố phụ thuộc vào dữ liệu kinh tế sắp tới và các quyết định chính sách của Cục Dự trữ Liên bang. Nếu tăng trưởng tăng tốc hoặc lạm phát tái xuất hiện, kỳ vọng về lãi suất có thể thay đổi đột ngột, thậm chí đảo ngược một phần các khoản lỗ của Chỉ số DXY. Câu hỏi hiện tại là liệu đồng đô la đã tìm được đáy hay còn có thể tiếp tục yếu đi trong thời gian tới.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Chỉ số DXY sụt giảm 9.6% trong năm 2025—Tại sao đồng đô la mất đi vị thế của mình
Đô la Mỹ đã trải qua năm tồi tệ nhất trong gần một thập kỷ. Chỉ số DXY — đo lường đồng bạc xanh so với sáu đồng tiền chính — đã giảm khoảng 9.6% trong suốt năm 2025, đóng cửa ở mức 98.28 vào ngày 31 tháng 12. Đây là hiệu suất hàng năm tồi tệ nhất của đồng đô la kể từ năm 2017, khi nó giảm khoảng 10%. Quy mô của sự sụt giảm này không chỉ phản ánh sự biến động của thị trường; nó còn phản ánh một sự thay đổi căn bản trong cách các nhà đầu tư nhìn nhận chính sách tiền tệ và vị thế kinh tế của Mỹ.
Điều gì đã phá vỡ đà của đồng đô la?
Ba lần cắt giảm lãi suất liên tiếp từ Cục Dự trữ Liên bang trong năm 2025 (Tháng Chín, Tháng Mười và Tháng Mười Hai, mỗi lần 25 điểm cơ bản) đã nén lại lợi thế lãi suất đã duy trì nhu cầu đối với đô la. Đến cuối năm, lãi suất quỹ liên bang đã giảm xuống còn 3.50%–3.75%, thu hẹp chênh lệch lợi suất giữa Mỹ và các nền kinh tế phát triển khác. Khi trái phiếu Mỹ không còn mang lại lợi nhuận vượt trội, vốn đầu tư đã chảy sang nơi khác. Các chiến lược carry trade đã tháo gỡ. Các nhà đầu tư đã chuyển sang các đồng tiền có lợi suất hấp dẫn hơn.
Song song đó, chính sách thương mại quyết liệt của chính quyền Trump đã tạo ra sự bất ổn sâu sắc trên thị trường. Các mức thuế quan đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, châu Âu và các nơi khác đã làm gián đoạn chuỗi cung ứng và làm gia tăng lo ngại về lạm phát. Những xung đột này, cùng với thâm hụt ngân sách năm tài chính 2025 ở mức 1.8 nghìn tỷ đô la, đã làm giảm niềm tin vào quỹ đạo trung hạn của đồng đô la. Sự kết hợp giữa nới lỏng tiền tệ và mất cân đối tài chính đã tạo ra một lực cản mà đồng tiền này không thể vượt qua.
Sự thay đổi toàn cầu
Một đồng đô la yếu hơn không đến một cách đơn độc. Đồng euro — chiếm tỷ trọng 57.6% trong chỉ số DXY — đã tăng giá từ 13–14% so với đô la trong năm 2025. Các đồng tiền lớn khác cũng theo đuổi xu hướng này, đều tăng giá trên toàn thị trường. Đối với các nhà xuất khẩu Mỹ, đây là một điểm sáng: hàng hóa Mỹ trở nên rẻ hơn trên thị trường quốc tế, nâng cao khả năng cạnh tranh. Nhưng đối với các nhà nhập khẩu và người tiêu dùng, mặt trái là chi phí nhập khẩu tăng cao hơn, góp phần vào áp lực lạm phát trong nước.
Thị trường đã phản ứng nhanh chóng để định giá chế độ mới này. Sự giảm 9.6% hàng năm của Chỉ số DXY không phải là một vết rò rỉ chậm rãi mà là một quá trình mất giá đều đặn suốt cả năm, bắt đầu từ mức mở đầu 109.39 vào ngày 2 tháng 1 và giảm dần theo tháng.
Đồng đô la có còn là dự trữ tiền tệ không?
Dù quy mô của sự sụt giảm này lớn đến đâu, các nhà phân tích vẫn phản bác các câu chuyện bi quan. Họ cho rằng đây chỉ là một sự yếu đi theo chu kỳ do sự hội tụ lãi suất và căng thẳng thương mại địa chính trị — chứ không phải là sự xói mòn cấu trúc vị thế dự trữ của đồng đô la. Đáng chú ý, lần cuối cùng đồng đô la trải qua các đợt giảm liên tiếp trong năm là vào năm 2006–2007, cho thấy những giai đoạn như vậy hiếm khi xảy ra.
Con đường phía trước vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng. Dự báo cho năm 2026 gợi ý khả năng ổn định, mặc dù nhiều yếu tố phụ thuộc vào dữ liệu kinh tế sắp tới và các quyết định chính sách của Cục Dự trữ Liên bang. Nếu tăng trưởng tăng tốc hoặc lạm phát tái xuất hiện, kỳ vọng về lãi suất có thể thay đổi đột ngột, thậm chí đảo ngược một phần các khoản lỗ của Chỉ số DXY. Câu hỏi hiện tại là liệu đồng đô la đã tìm được đáy hay còn có thể tiếp tục yếu đi trong thời gian tới.