Kinh tế toàn cầu đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Theo IMF, GDP toàn cầu đã vượt quá $115 triệu USD, với G7 và BRICS+ chiếm khoảng $80 triệu USD—tương đương khoảng 70% tổng sản lượng kinh tế toàn thế giới. Trên giấy tờ, Các quốc gia G7 duy trì lợi thế vượt trội với tổng GDP là $51.45 nghìn tỷ so với BRICS+ là $31.72 nghìn tỷ. Tuy nhiên, bên dưới những con số này là một câu chuyện hấp dẫn: một khối đang chậm lại trong khi khối kia đang tăng tốc.
Sự thống trị thoải mái nhưng đang phai nhạt của G7
Các quốc gia G7 đại diện cho các nền kinh tế phát triển nhất và tiên tiến về công nghệ nhất thế giới. Khối này—gồm Hoa Kỳ, Canada, Đức, Pháp, Ý, Vương quốc Anh, và Nhật Bản—từ lâu đã định hình các quy tắc kinh tế toàn cầu. Tổng GDP của họ là $51.45 nghìn tỷ, chiếm gần một nửa tổng sản lượng kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, tốc độ tăng trưởng lại kể một câu chuyện khác. Các quốc gia G7 đang mở rộng với tốc độ trung bình chậm chạp chỉ khoảng 1.7% mỗi năm. Sự trì trệ này phản ánh các thách thức cấu trúc sâu xa hơn: dân số già đi, thị trường bão hòa, và năng suất tăng trưởng chậm lại. Nhật Bản là ví dụ điển hình của cuộc chiến này, đối mặt với các khó khăn về dân số với mức tăng trưởng âm. Đức và Ý chỉ vượt quá 0.8%, trong khi ngay cả Hoa Kỳ mạnh mẽ cũng chỉ đạt 2.2%.
Yếu tố Mỹ
Hoa Kỳ vẫn là cường quốc kinh tế không thể tranh cãi với $30.34 nghìn tỷ—gần như tương đương toàn bộ sản lượng của BRICS+. Nền kinh tế của họ hưởng lợi từ ưu thế công nghệ, thị trường tài chính sâu rộng, và vị thế của đồng đô la như đồng tiền dự trữ của thế giới. Với 2.2% tăng trưởng, Mỹ vượt xa hầu hết các quốc gia G7, nhưng tốc độ này vẫn còn kém xa các cường quốc mới nổi trong khối BRICS+.
BRICS+: Gã khổng lồ đang thức tỉnh
Trong khi Các quốc gia G7 trưởng thành và chậm lại, BRICS+ đã biến thành một lực lượng kinh tế khổng lồ. Với tổng GDP là $31.72 nghìn tỷ, khối này đang tăng trưởng với tốc độ trung bình là 4.2%—gấp hơn đôi lần tốc độ của Các quốc gia G7. Sự chênh lệch này cực kỳ quan trọng vì tăng trưởng kép sẽ làm tăng lợi thế theo thời gian hàng thập kỷ.
Điều gì giải thích cho sự khác biệt này? Các quốc gia trong BRICS+ vẫn chủ yếu là các nền kinh tế mới nổi đang trải qua quá trình công nghiệp hóa và đô thị hóa nhanh chóng. Khác với các thị trường phát triển đã bão hòa, các quốc gia này sở hữu tiềm năng chưa khai thác lớn về năng suất, phát triển hạ tầng, và đầu tư vốn.
Trung Quốc: Động lực kinh tế của khối
Trung Quốc chiếm ưu thế trong BRICS+, đóng góp $19.53 nghìn tỷ—khoảng 65% tổng GDP của khối này. Là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, Trung Quốc dự kiến sẽ tăng trưởng 4.5% vào năm 2025, dựa trên ngành công nghệ, sức mạnh sản xuất, và các dự án hạ tầng khổng lồ như Sáng kiến Vành đai và Con đường. Trong quá khứ, tốc độ tăng trưởng hai chữ số đã từng là tiêu chuẩn, nhưng hiện tại, tốc độ này vẫn còn mạnh mẽ theo tiêu chuẩn toàn cầu.
Ấn Độ: Cường quốc mới nổi
Ấn Độ đứng thứ hai trong BRICS+ với $4.27 nghìn tỷ và có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất trong khối là 6.5%. Với hơn một tỷ người và quá trình công nghiệp hóa nhanh chóng, Ấn Độ đại diện cho tương lai của sự mở rộng kinh tế toàn cầu. Các quốc gia nổi bật khác gồm Indonesia (5.1%), UAE (5.1%), và ** Ethiopia** (6.5%), thể hiện đà tăng trưởng trên khắp các châu lục.
Lợi thế về dân số
Đây là thực tế gây sốc: các quốc gia trong BRICS+ chiếm khoảng 55% dân số thế giới. Lợi thế về dân số này trực tiếp chuyển thành tiềm năng kinh tế. Khi các thị trường mới nổi phát triển hơn nữa, cơ sở tiêu dùng của họ sẽ thúc đẩy nhu cầu chưa từng có về hàng hóa, dịch vụ, và hạ tầng—lợi ích cho chính nền kinh tế của họ và định hình lại các mô hình thương mại toàn cầu.
Liệu BRICS+ có vượt qua các quốc gia G7?
Tiến trình rõ ràng. Trong khi Các quốc gia G7 hiện dẫn đầu với $51.45 nghìn tỷ so với $31.72 nghìn tỷ của BRICS+, khoảng cách ngày càng thu hẹp mỗi năm. Với tốc độ tăng trưởng hiện tại, BRICS+ có thể vượt qua Các quốc gia G7 trong vòng vài thập kỷ—một bước chuyển đổi lớn trong quyền lực kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, câu chuyện này cần có sự tinh tế. Các quốc gia G7 duy trì các lợi thế cấu trúc: hệ thống tài chính tiên tiến, đổi mới công nghệ, sự trưởng thành của thể chế, và ưu thế về tiền tệ. Chỉ riêng Hoa Kỳ đã tận dụng sức mạnh mềm chưa từng có qua tài chính và công nghệ. Tuy nhiên, nếu BRICS+ duy trì đà tăng trưởng—đặc biệt là Trung Quốc và Ấn Độ—việc cân bằng lại ảnh hưởng kinh tế toàn cầu là điều không thể tránh khỏi.
Tương lai không thuộc về các cường quốc đã thành lập hay các nền kinh tế mới nổi, mà thuộc về khối nhóm nào thích nghi tốt nhất với sự thay đổi công nghệ, biến động dân số, và các xu hướng thương mại toàn cầu đang phát triển.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Cuộc đối đầu kinh tế: Liệu BRICS+ có thể thu hẹp khoảng cách với các quốc gia G7?
Kinh tế toàn cầu đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Theo IMF, GDP toàn cầu đã vượt quá $115 triệu USD, với G7 và BRICS+ chiếm khoảng $80 triệu USD—tương đương khoảng 70% tổng sản lượng kinh tế toàn thế giới. Trên giấy tờ, Các quốc gia G7 duy trì lợi thế vượt trội với tổng GDP là $51.45 nghìn tỷ so với BRICS+ là $31.72 nghìn tỷ. Tuy nhiên, bên dưới những con số này là một câu chuyện hấp dẫn: một khối đang chậm lại trong khi khối kia đang tăng tốc.
Sự thống trị thoải mái nhưng đang phai nhạt của G7
Các quốc gia G7 đại diện cho các nền kinh tế phát triển nhất và tiên tiến về công nghệ nhất thế giới. Khối này—gồm Hoa Kỳ, Canada, Đức, Pháp, Ý, Vương quốc Anh, và Nhật Bản—từ lâu đã định hình các quy tắc kinh tế toàn cầu. Tổng GDP của họ là $51.45 nghìn tỷ, chiếm gần một nửa tổng sản lượng kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, tốc độ tăng trưởng lại kể một câu chuyện khác. Các quốc gia G7 đang mở rộng với tốc độ trung bình chậm chạp chỉ khoảng 1.7% mỗi năm. Sự trì trệ này phản ánh các thách thức cấu trúc sâu xa hơn: dân số già đi, thị trường bão hòa, và năng suất tăng trưởng chậm lại. Nhật Bản là ví dụ điển hình của cuộc chiến này, đối mặt với các khó khăn về dân số với mức tăng trưởng âm. Đức và Ý chỉ vượt quá 0.8%, trong khi ngay cả Hoa Kỳ mạnh mẽ cũng chỉ đạt 2.2%.
Yếu tố Mỹ
Hoa Kỳ vẫn là cường quốc kinh tế không thể tranh cãi với $30.34 nghìn tỷ—gần như tương đương toàn bộ sản lượng của BRICS+. Nền kinh tế của họ hưởng lợi từ ưu thế công nghệ, thị trường tài chính sâu rộng, và vị thế của đồng đô la như đồng tiền dự trữ của thế giới. Với 2.2% tăng trưởng, Mỹ vượt xa hầu hết các quốc gia G7, nhưng tốc độ này vẫn còn kém xa các cường quốc mới nổi trong khối BRICS+.
BRICS+: Gã khổng lồ đang thức tỉnh
Trong khi Các quốc gia G7 trưởng thành và chậm lại, BRICS+ đã biến thành một lực lượng kinh tế khổng lồ. Với tổng GDP là $31.72 nghìn tỷ, khối này đang tăng trưởng với tốc độ trung bình là 4.2%—gấp hơn đôi lần tốc độ của Các quốc gia G7. Sự chênh lệch này cực kỳ quan trọng vì tăng trưởng kép sẽ làm tăng lợi thế theo thời gian hàng thập kỷ.
Điều gì giải thích cho sự khác biệt này? Các quốc gia trong BRICS+ vẫn chủ yếu là các nền kinh tế mới nổi đang trải qua quá trình công nghiệp hóa và đô thị hóa nhanh chóng. Khác với các thị trường phát triển đã bão hòa, các quốc gia này sở hữu tiềm năng chưa khai thác lớn về năng suất, phát triển hạ tầng, và đầu tư vốn.
Trung Quốc: Động lực kinh tế của khối
Trung Quốc chiếm ưu thế trong BRICS+, đóng góp $19.53 nghìn tỷ—khoảng 65% tổng GDP của khối này. Là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, Trung Quốc dự kiến sẽ tăng trưởng 4.5% vào năm 2025, dựa trên ngành công nghệ, sức mạnh sản xuất, và các dự án hạ tầng khổng lồ như Sáng kiến Vành đai và Con đường. Trong quá khứ, tốc độ tăng trưởng hai chữ số đã từng là tiêu chuẩn, nhưng hiện tại, tốc độ này vẫn còn mạnh mẽ theo tiêu chuẩn toàn cầu.
Ấn Độ: Cường quốc mới nổi
Ấn Độ đứng thứ hai trong BRICS+ với $4.27 nghìn tỷ và có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất trong khối là 6.5%. Với hơn một tỷ người và quá trình công nghiệp hóa nhanh chóng, Ấn Độ đại diện cho tương lai của sự mở rộng kinh tế toàn cầu. Các quốc gia nổi bật khác gồm Indonesia (5.1%), UAE (5.1%), và ** Ethiopia** (6.5%), thể hiện đà tăng trưởng trên khắp các châu lục.
Lợi thế về dân số
Đây là thực tế gây sốc: các quốc gia trong BRICS+ chiếm khoảng 55% dân số thế giới. Lợi thế về dân số này trực tiếp chuyển thành tiềm năng kinh tế. Khi các thị trường mới nổi phát triển hơn nữa, cơ sở tiêu dùng của họ sẽ thúc đẩy nhu cầu chưa từng có về hàng hóa, dịch vụ, và hạ tầng—lợi ích cho chính nền kinh tế của họ và định hình lại các mô hình thương mại toàn cầu.
Liệu BRICS+ có vượt qua các quốc gia G7?
Tiến trình rõ ràng. Trong khi Các quốc gia G7 hiện dẫn đầu với $51.45 nghìn tỷ so với $31.72 nghìn tỷ của BRICS+, khoảng cách ngày càng thu hẹp mỗi năm. Với tốc độ tăng trưởng hiện tại, BRICS+ có thể vượt qua Các quốc gia G7 trong vòng vài thập kỷ—một bước chuyển đổi lớn trong quyền lực kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, câu chuyện này cần có sự tinh tế. Các quốc gia G7 duy trì các lợi thế cấu trúc: hệ thống tài chính tiên tiến, đổi mới công nghệ, sự trưởng thành của thể chế, và ưu thế về tiền tệ. Chỉ riêng Hoa Kỳ đã tận dụng sức mạnh mềm chưa từng có qua tài chính và công nghệ. Tuy nhiên, nếu BRICS+ duy trì đà tăng trưởng—đặc biệt là Trung Quốc và Ấn Độ—việc cân bằng lại ảnh hưởng kinh tế toàn cầu là điều không thể tránh khỏi.
Tương lai không thuộc về các cường quốc đã thành lập hay các nền kinh tế mới nổi, mà thuộc về khối nhóm nào thích nghi tốt nhất với sự thay đổi công nghệ, biến động dân số, và các xu hướng thương mại toàn cầu đang phát triển.