Hôm đó, vô tình nghe được một cuộc trò chuyện tại chợ, đã khiến tôi rất xúc động.
Một chàng trai trẻ hỏi ông bán rau: “Kinh doanh có vẻ bình thường, sao ông vẫn đến hàng ngày? Thà ở nhà nghỉ ngơi còn hơn?” Ông lạc quan trả lời: “Bạn nghĩ tôi làm để kiếm tiền à? Tôi đang ‘tránh rủi ro’ đấy. Chỉ cần tôi còn đứng bán ngoài này, con dâu trưa sẽ mang cơm đến cho tôi, vợ tôi tối cũng sẽ chuẩn bị bữa ăn đầy đủ.”
“Nếu tôi cứ ở nhà suốt ngày, hừ hừ, cuộc sống sẽ không dễ dàng đâu. Con dâu không vừa mắt tôi, không nói chuyện thì thôi; vợ còn khó tính hơn, có thể lải nhải suốt ngày mà không lặp lại câu nào.” Ông vừa sắp xếp lá rau vừa nói, giọng điệu đầy sự thấu hiểu cuộc đời.
Lời nói này khiến tôi bối rối. Nghĩ kỹ lại, ông không nói về ‘nghề nghiệp’ mà là ‘nghề sống’. Ông đã tìm ra một điểm cân bằng khéo léo — thông qua ‘có việc để làm’ để duy trì sự hòa hợp trong gia đình. Khi bạn có giá trị, có ích, thì người thân tự nhiên sẽ quan tâm bạn; còn khi bạn không có việc gì làm, ở nhà rảnh rỗi, mối quan hệ thân thiết cũng dễ nảy sinh mâu thuẫn.
Đây thực sự là một loại ‘trí tuệ quản lý gia đình’ sâu sắc. Ông không trực tiếp nói về sự phức tạp của các mối quan hệ gia đình, mà dùng cách đơn giản nhất để thể hiện — sống không chỉ vì bản thân, mà còn để bản thân có giá trị đối với gia đình.
Ngày nay, nhiều người mơ ước về việc nghỉ hưu ở nhà, nhưng lại bỏ qua cảm giác cô đơn khi không có việc gì làm. Thay vì chờ đợi người thân đến bên cạnh, tốt hơn hết là tự tạo ra giá trị cho chính mình. Như vậy, vợ chồng và con dâu mới chủ động nghĩ đến bạn, quan tâm đến bạn.
Ông dùng cả đời kinh nghiệm để dạy chúng ta: trí tuệ sống cao cấp nhất chính là luôn có việc để làm, như vậy mới giữ được sự quan tâm của gia đình, cũng như giữ được sự viên mãn trong lòng.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Sự khôn ngoan "đề phòng rủi ro" của ông lão chợ: Có việc để làm, người ta mới quan tâm đến bạn
Hôm đó, vô tình nghe được một cuộc trò chuyện tại chợ, đã khiến tôi rất xúc động.
Một chàng trai trẻ hỏi ông bán rau: “Kinh doanh có vẻ bình thường, sao ông vẫn đến hàng ngày? Thà ở nhà nghỉ ngơi còn hơn?” Ông lạc quan trả lời: “Bạn nghĩ tôi làm để kiếm tiền à? Tôi đang ‘tránh rủi ro’ đấy. Chỉ cần tôi còn đứng bán ngoài này, con dâu trưa sẽ mang cơm đến cho tôi, vợ tôi tối cũng sẽ chuẩn bị bữa ăn đầy đủ.”
“Nếu tôi cứ ở nhà suốt ngày, hừ hừ, cuộc sống sẽ không dễ dàng đâu. Con dâu không vừa mắt tôi, không nói chuyện thì thôi; vợ còn khó tính hơn, có thể lải nhải suốt ngày mà không lặp lại câu nào.” Ông vừa sắp xếp lá rau vừa nói, giọng điệu đầy sự thấu hiểu cuộc đời.
Lời nói này khiến tôi bối rối. Nghĩ kỹ lại, ông không nói về ‘nghề nghiệp’ mà là ‘nghề sống’. Ông đã tìm ra một điểm cân bằng khéo léo — thông qua ‘có việc để làm’ để duy trì sự hòa hợp trong gia đình. Khi bạn có giá trị, có ích, thì người thân tự nhiên sẽ quan tâm bạn; còn khi bạn không có việc gì làm, ở nhà rảnh rỗi, mối quan hệ thân thiết cũng dễ nảy sinh mâu thuẫn.
Đây thực sự là một loại ‘trí tuệ quản lý gia đình’ sâu sắc. Ông không trực tiếp nói về sự phức tạp của các mối quan hệ gia đình, mà dùng cách đơn giản nhất để thể hiện — sống không chỉ vì bản thân, mà còn để bản thân có giá trị đối với gia đình.
Ngày nay, nhiều người mơ ước về việc nghỉ hưu ở nhà, nhưng lại bỏ qua cảm giác cô đơn khi không có việc gì làm. Thay vì chờ đợi người thân đến bên cạnh, tốt hơn hết là tự tạo ra giá trị cho chính mình. Như vậy, vợ chồng và con dâu mới chủ động nghĩ đến bạn, quan tâm đến bạn.
Ông dùng cả đời kinh nghiệm để dạy chúng ta: trí tuệ sống cao cấp nhất chính là luôn có việc để làm, như vậy mới giữ được sự quan tâm của gia đình, cũng như giữ được sự viên mãn trong lòng.