Trong hành lang của lịch sử tài chính hiện đại, hiếm có câu chuyện nào của một quốc gia lại đan xen một cách kịch tính giữa sự sụp đổ kinh tế cấp quốc gia, cuộc đấu tranh tuyệt vọng về địa chính trị và tiềm năng hoang dã của tiền mã hóa như Venezuela. Câu chuyện trung tâm là một tổng thống tuyệt vọng — Nicolás Maduro — cùng với cuộc thử nghiệm tài chính cấp quốc gia gây chấn động, cuối cùng trở thành trò cười: “Petro” (Tiền dầu mỏ). Đây không chỉ là một thất bại của tiền mã hóa, mà còn phản chiếu một tấm gương về sự bất lực của nhà nước, tự cứu mình của người dân và lưỡi dao hai lưỡi của tài sản số.
Sự ra đời trong tuyệt vọng
Để hiểu về sự ra đời của Petro, cần quay trở lại Venezuela cuối năm 2017. Lúc đó, đất nước đang chìm trong một cuộc đại họa kinh tế tận cùng. Đồng tiền pháp định “Bolívar mạnh” đã trở thành giấy vụn, tỷ lệ lạm phát tăng vọt lên hàng triệu phần trăm. Người dân phải đi ra đường mang theo bao tải tiền để mua sắm, còn các cửa hàng thì không thèm đếm tiền nữa, mà dùng cân để tính “giá trị” của tiền.
Điều nguy hiểm hơn là các lệnh trừng phạt kinh tế nghiêm khắc từ Mỹ như một tấm màn sắt vô hình, hoàn toàn cô lập Venezuela khỏi hệ thống tài chính toàn cầu bằng USD (SWIFT). Điều này có nghĩa là, quốc gia sở hữu trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới này không thể xuất khẩu dầu để đổi lấy ngoại tệ hoặc tìm kiếm sự trợ giúp từ các ngân hàng quốc tế. Chính phủ Maduro giống như một người giữ của nhưng sắp chết đói, con đường tài chính truyền thống đã bị chặn đứng.
Trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, chính phủ Maduro đã hướng mắt tới cơn sốt blockchain đang lan rộng toàn cầu. Một ý tưởng “thiên tài” đã ra đời: Nếu hệ thống USD không cho phép chúng ta chơi, thì chúng ta tự tạo ra một loại tiền số vượt qua nó! Vào tháng 2 năm 2018, đồng tiền mã hóa đầu tiên do một quốc gia chủ quyền bảo chứng, tuyên bố có tài sản thực làm nền tảng — Petro — đã chính thức mở bán trước trong sự náo loạn và hoài nghi.
Lời nói dối hào nhoáng
Theo câu chuyện chính thức, mỗi Petro đều được thế chấp bằng một thùng dầu thô nặng của Venezuela tại Orinoco, với giá ban đầu khoảng 60 USD. Nghe có vẻ tuyệt vời: một “stablecoin” được bảo chứng bởi uy tín quốc gia và tài sản thực, như thể là chiếc chén thánh trong mơ của tiền mã hóa. Tuy nhiên, khi cộng đồng công nghệ và các chuyên gia tài chính vén màn lớp áo hào nhoáng đó, thì bên trong lại trống rỗng, đầy những lời dối trá và mâu thuẫn.
Những lần thay đổi công nghệ: Nền tảng kỹ thuật của Petro cực kỳ không ổn định. Ban đầu chính thức tuyên bố dựa trên Ethereum, rồi sau đó đổi sang NEM, cuối cùng lại trở thành chuỗi riêng do chính phủ kiểm soát. Sự thay đổi liên tục này khiến cộng đồng nhà phát triển mất niềm tin ngay từ đầu.
Chuyển đổi trung tâm trong lớp vỏ blockchain: Điều mỉa mai lớn nhất của Petro là nó tự xưng “phi tập trung”, nhưng thực chất lại là sản phẩm hoàn toàn tập trung. Nó không thể giao dịch trên bất kỳ sàn tiền mã hóa chính thống nào, chỉ có thể lưu hành trên các nền tảng do chính phủ chỉ định, và việc phát hành, định giá, sửa đổi quy tắc đều do chính phủ Maduro kiểm soát. Đây không phải là tiền mã hóa thực sự, mà là một “điểm số kỹ thuật số của chính phủ” khoác áo blockchain.
Dầu mỏ không thể thực hiện cam kết: Điểm nguy hiểm nhất là “dự trữ dầu” chỉ là một khẩu hiệu không thể thực hiện. Người dân hoặc nhà đầu tư giữ Petro nhưng mãi mãi không thể đổi lấy một thùng dầu thật. Khi tài sản không thể xác minh hay đổi lấy, thì nó chỉ là một tấm séc rỗng.
Trước sự thờ ơ của thị trường, chính phủ Maduro đã dùng các biện pháp cưỡng chế để thúc đẩy: cấp hộ chiếu, nộp thuế, phát lương cho công chức đều bắt buộc phải dùng Petro. Tuy nhiên, chiến dịch cưỡng chế này hoàn toàn thất bại. Người dân đã mất niềm tin vào chính phủ đã phá sản về tín nhiệm, các thương nhân từ chối nhận loại “tiền ảo” này, còn chính quyền Mỹ vào tháng 3 năm 2018 đã ban hành một lệnh hành pháp cấm công dân Mỹ giao dịch Petro, cắt đứt hoàn toàn khả năng lưu thông quốc tế của nó.
Trong khi kế hoạch Petro của chính phủ đang trên bờ vực chết, thì một loại tiền mã hóa khác lại phát triển mạnh mẽ trong cộng đồng Venezuela, trở thành “tiền của nhân dân” thực sự. Đó chính là stablecoin gắn với USD — Tether (USDT).
Khi tiền pháp định mất giá, tiền số chính thức lại là một trò lừa đảo, thì người dân Venezuela đã dùng sự lựa chọn của mình để thể hiện ý chí. Họ bắt đầu sử dụng rộng rãi USDT để giao dịch hàng ngày, hình thành một hiện tượng “đồng USD mã hóa” đặc biệt. Trên các quầy hàng ở thủ đô Caracas, người bán dán mã QR nhận USDT (thường là địa chỉ Tron phí thấp), người dân quét mã thanh toán qua ví điện thoại, mua bánh mì, thuốc men, xăng dầu. Đối với họ, Bitcoin biến động mạnh là “vàng kỹ thuật số” để giữ giá lâu dài, còn USDT là cứu cánh để duy trì sinh kế và chống lạm phát.
Trớ trêu thay, đúng lúc chính quyền Maduro dùng lý do “ổn định lưới điện” để quân sự hóa và đóng cửa tất cả các mỏ khai thác tiền mã hóa dân sự vào năm 2024, thì công ty dầu khí quốc gia PDVSA lại dùng hợp đồng xuất khẩu bắt buộc khách hàng nước ngoài thanh toán bằng USDT để né tránh trừng phạt Mỹ. Tạo ra một bức tranh bi hài: chính quyền đàn áp hoạt động tiền mã hóa dân sự, nhưng lại đón nhận sâu rộng đồng USD trên chuỗi trong phạm vi quốc gia, thực hiện chuyển đổi tài sản quy mô lớn hơn.
Kết thúc cuối cùng
Thất bại của Petro và bê bối tham nhũng của PDVSA (với hơn 200 tỷ USD thu nhập dầu mỏ bị các quan chức tham ô qua kênh tiền mã hóa) không chấm dứt mối quan hệ của Venezuela với tiền mã hóa. Ngược lại, một truyền thuyết còn gây sốc hơn đã xuất hiện: trong nhiều năm, chính phủ Maduro có thể đã tích trữ bí mật tới 600 tỷ USD Bitcoin thông qua một mạng lưới tài chính “bóng tối” phức tạp.
Theo các nguồn tin từ truyền thông, kể từ năm 2018, Venezuela đã chuyển lợi nhuận từ xuất khẩu vàng sang Thổ Nhĩ Kỳ, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất qua các kênh OTC, và khi giá Bitcoin thấp, đã chuyển đổi số lượng lớn thành tài sản mã hóa, rồi gửi vào ví lạnh được bảo vệ bằng đa chữ ký. Các chìa khóa riêng có thể phân tán qua nhiều người ủy thác ở các khu vực pháp lý khác nhau, và người điều hành chính là “kiến trúc sư” của hệ thống này — Alex Saab. Khoản tài sản khổng lồ này trở thành quân bài cuối cùng của Maduro trong cuộc chiến chống trừng phạt.
Tuy nhiên, cuộc chơi mèo đuổi chuột này đã đạt đỉnh cao kịch tính vào ngày 3 tháng 1 năm 2026. Quân đội Mỹ tiến hành đột kích, bắt giữ thành công Tổng thống Maduro và vợ tại thủ đô Caracas. Chỉ vài giờ trước khi chiến dịch quân sự diễn ra, một dự đoán bí ẩn trên nền tảng dự đoán blockchain Polymarket đã chính xác dự đoán việc Maduro bị lật đổ, với cược 3.25 vạn USD đã biến thành hơn 40 vạn USD lợi nhuận, ám chỉ rõ ràng có rò rỉ thông tin nội bộ về hành động này.
Sau khi Maduro thất thế, số phận của khoản dự trữ Bitcoin trị giá 600 tỷ USD đó trở thành bí ẩn tài chính lớn nhất của Washington. Ai đang giữ chìa khóa mở khóa kho tài sản này? Liệu Mỹ có thể truy tìm qua pháp lý và tình báo để lấy lại không? Cuộc chơi địa chính trị xoay quanh tiền mã hóa này mới chỉ bắt đầu lên cao.
Nhìn lại vở hài kịch Petro, nó để lại bài học sâu sắc cho thế giới: công nghệ mãi mãi không thể thay thế niềm tin. Khi chính phủ mất uy tín, bất kỳ công cụ tài chính phô trương nào cũng không thể cứu vãn tiền tệ của họ. Tuy nhiên, câu chuyện Venezuela còn hé lộ một mặt khác của tiền mã hóa: khi bộ máy nhà nước thất bại, nó cũng có thể trở thành chiếc thuyền cuối cùng để người dân bảo vệ tài sản và duy trì sinh kế. Từ vụ lừa đảo cấp quốc gia Petro, đến tự cứu mình của USDT trong dân, rồi đến dự trữ Bitcoin trong bóng tối, trải nghiệm của Venezuela chắc chắn là bài học tài chính sâu sắc nhất, cũng như khốc liệt nhất của thế kỷ 21 trong kỷ nguyên số.
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tổng thống Venezuela Maduro đã phát hành "Petro" để chống lại các lệnh trừng phạt của Mỹ?
Trong hành lang của lịch sử tài chính hiện đại, hiếm có câu chuyện nào của một quốc gia lại đan xen một cách kịch tính giữa sự sụp đổ kinh tế cấp quốc gia, cuộc đấu tranh tuyệt vọng về địa chính trị và tiềm năng hoang dã của tiền mã hóa như Venezuela. Câu chuyện trung tâm là một tổng thống tuyệt vọng — Nicolás Maduro — cùng với cuộc thử nghiệm tài chính cấp quốc gia gây chấn động, cuối cùng trở thành trò cười: “Petro” (Tiền dầu mỏ). Đây không chỉ là một thất bại của tiền mã hóa, mà còn phản chiếu một tấm gương về sự bất lực của nhà nước, tự cứu mình của người dân và lưỡi dao hai lưỡi của tài sản số.
Sự ra đời trong tuyệt vọng
Để hiểu về sự ra đời của Petro, cần quay trở lại Venezuela cuối năm 2017. Lúc đó, đất nước đang chìm trong một cuộc đại họa kinh tế tận cùng. Đồng tiền pháp định “Bolívar mạnh” đã trở thành giấy vụn, tỷ lệ lạm phát tăng vọt lên hàng triệu phần trăm. Người dân phải đi ra đường mang theo bao tải tiền để mua sắm, còn các cửa hàng thì không thèm đếm tiền nữa, mà dùng cân để tính “giá trị” của tiền.
Điều nguy hiểm hơn là các lệnh trừng phạt kinh tế nghiêm khắc từ Mỹ như một tấm màn sắt vô hình, hoàn toàn cô lập Venezuela khỏi hệ thống tài chính toàn cầu bằng USD (SWIFT). Điều này có nghĩa là, quốc gia sở hữu trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới này không thể xuất khẩu dầu để đổi lấy ngoại tệ hoặc tìm kiếm sự trợ giúp từ các ngân hàng quốc tế. Chính phủ Maduro giống như một người giữ của nhưng sắp chết đói, con đường tài chính truyền thống đã bị chặn đứng.
Trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, chính phủ Maduro đã hướng mắt tới cơn sốt blockchain đang lan rộng toàn cầu. Một ý tưởng “thiên tài” đã ra đời: Nếu hệ thống USD không cho phép chúng ta chơi, thì chúng ta tự tạo ra một loại tiền số vượt qua nó! Vào tháng 2 năm 2018, đồng tiền mã hóa đầu tiên do một quốc gia chủ quyền bảo chứng, tuyên bố có tài sản thực làm nền tảng — Petro — đã chính thức mở bán trước trong sự náo loạn và hoài nghi.
Lời nói dối hào nhoáng
Theo câu chuyện chính thức, mỗi Petro đều được thế chấp bằng một thùng dầu thô nặng của Venezuela tại Orinoco, với giá ban đầu khoảng 60 USD. Nghe có vẻ tuyệt vời: một “stablecoin” được bảo chứng bởi uy tín quốc gia và tài sản thực, như thể là chiếc chén thánh trong mơ của tiền mã hóa. Tuy nhiên, khi cộng đồng công nghệ và các chuyên gia tài chính vén màn lớp áo hào nhoáng đó, thì bên trong lại trống rỗng, đầy những lời dối trá và mâu thuẫn.
Những lần thay đổi công nghệ: Nền tảng kỹ thuật của Petro cực kỳ không ổn định. Ban đầu chính thức tuyên bố dựa trên Ethereum, rồi sau đó đổi sang NEM, cuối cùng lại trở thành chuỗi riêng do chính phủ kiểm soát. Sự thay đổi liên tục này khiến cộng đồng nhà phát triển mất niềm tin ngay từ đầu.
Chuyển đổi trung tâm trong lớp vỏ blockchain: Điều mỉa mai lớn nhất của Petro là nó tự xưng “phi tập trung”, nhưng thực chất lại là sản phẩm hoàn toàn tập trung. Nó không thể giao dịch trên bất kỳ sàn tiền mã hóa chính thống nào, chỉ có thể lưu hành trên các nền tảng do chính phủ chỉ định, và việc phát hành, định giá, sửa đổi quy tắc đều do chính phủ Maduro kiểm soát. Đây không phải là tiền mã hóa thực sự, mà là một “điểm số kỹ thuật số của chính phủ” khoác áo blockchain.
Dầu mỏ không thể thực hiện cam kết: Điểm nguy hiểm nhất là “dự trữ dầu” chỉ là một khẩu hiệu không thể thực hiện. Người dân hoặc nhà đầu tư giữ Petro nhưng mãi mãi không thể đổi lấy một thùng dầu thật. Khi tài sản không thể xác minh hay đổi lấy, thì nó chỉ là một tấm séc rỗng.
Trước sự thờ ơ của thị trường, chính phủ Maduro đã dùng các biện pháp cưỡng chế để thúc đẩy: cấp hộ chiếu, nộp thuế, phát lương cho công chức đều bắt buộc phải dùng Petro. Tuy nhiên, chiến dịch cưỡng chế này hoàn toàn thất bại. Người dân đã mất niềm tin vào chính phủ đã phá sản về tín nhiệm, các thương nhân từ chối nhận loại “tiền ảo” này, còn chính quyền Mỹ vào tháng 3 năm 2018 đã ban hành một lệnh hành pháp cấm công dân Mỹ giao dịch Petro, cắt đứt hoàn toàn khả năng lưu thông quốc tế của nó.
Trong khi kế hoạch Petro của chính phủ đang trên bờ vực chết, thì một loại tiền mã hóa khác lại phát triển mạnh mẽ trong cộng đồng Venezuela, trở thành “tiền của nhân dân” thực sự. Đó chính là stablecoin gắn với USD — Tether (USDT).
Khi tiền pháp định mất giá, tiền số chính thức lại là một trò lừa đảo, thì người dân Venezuela đã dùng sự lựa chọn của mình để thể hiện ý chí. Họ bắt đầu sử dụng rộng rãi USDT để giao dịch hàng ngày, hình thành một hiện tượng “đồng USD mã hóa” đặc biệt. Trên các quầy hàng ở thủ đô Caracas, người bán dán mã QR nhận USDT (thường là địa chỉ Tron phí thấp), người dân quét mã thanh toán qua ví điện thoại, mua bánh mì, thuốc men, xăng dầu. Đối với họ, Bitcoin biến động mạnh là “vàng kỹ thuật số” để giữ giá lâu dài, còn USDT là cứu cánh để duy trì sinh kế và chống lạm phát.
Trớ trêu thay, đúng lúc chính quyền Maduro dùng lý do “ổn định lưới điện” để quân sự hóa và đóng cửa tất cả các mỏ khai thác tiền mã hóa dân sự vào năm 2024, thì công ty dầu khí quốc gia PDVSA lại dùng hợp đồng xuất khẩu bắt buộc khách hàng nước ngoài thanh toán bằng USDT để né tránh trừng phạt Mỹ. Tạo ra một bức tranh bi hài: chính quyền đàn áp hoạt động tiền mã hóa dân sự, nhưng lại đón nhận sâu rộng đồng USD trên chuỗi trong phạm vi quốc gia, thực hiện chuyển đổi tài sản quy mô lớn hơn.
Kết thúc cuối cùng
Thất bại của Petro và bê bối tham nhũng của PDVSA (với hơn 200 tỷ USD thu nhập dầu mỏ bị các quan chức tham ô qua kênh tiền mã hóa) không chấm dứt mối quan hệ của Venezuela với tiền mã hóa. Ngược lại, một truyền thuyết còn gây sốc hơn đã xuất hiện: trong nhiều năm, chính phủ Maduro có thể đã tích trữ bí mật tới 600 tỷ USD Bitcoin thông qua một mạng lưới tài chính “bóng tối” phức tạp.
Theo các nguồn tin từ truyền thông, kể từ năm 2018, Venezuela đã chuyển lợi nhuận từ xuất khẩu vàng sang Thổ Nhĩ Kỳ, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất qua các kênh OTC, và khi giá Bitcoin thấp, đã chuyển đổi số lượng lớn thành tài sản mã hóa, rồi gửi vào ví lạnh được bảo vệ bằng đa chữ ký. Các chìa khóa riêng có thể phân tán qua nhiều người ủy thác ở các khu vực pháp lý khác nhau, và người điều hành chính là “kiến trúc sư” của hệ thống này — Alex Saab. Khoản tài sản khổng lồ này trở thành quân bài cuối cùng của Maduro trong cuộc chiến chống trừng phạt.
Tuy nhiên, cuộc chơi mèo đuổi chuột này đã đạt đỉnh cao kịch tính vào ngày 3 tháng 1 năm 2026. Quân đội Mỹ tiến hành đột kích, bắt giữ thành công Tổng thống Maduro và vợ tại thủ đô Caracas. Chỉ vài giờ trước khi chiến dịch quân sự diễn ra, một dự đoán bí ẩn trên nền tảng dự đoán blockchain Polymarket đã chính xác dự đoán việc Maduro bị lật đổ, với cược 3.25 vạn USD đã biến thành hơn 40 vạn USD lợi nhuận, ám chỉ rõ ràng có rò rỉ thông tin nội bộ về hành động này.
Sau khi Maduro thất thế, số phận của khoản dự trữ Bitcoin trị giá 600 tỷ USD đó trở thành bí ẩn tài chính lớn nhất của Washington. Ai đang giữ chìa khóa mở khóa kho tài sản này? Liệu Mỹ có thể truy tìm qua pháp lý và tình báo để lấy lại không? Cuộc chơi địa chính trị xoay quanh tiền mã hóa này mới chỉ bắt đầu lên cao.
Nhìn lại vở hài kịch Petro, nó để lại bài học sâu sắc cho thế giới: công nghệ mãi mãi không thể thay thế niềm tin. Khi chính phủ mất uy tín, bất kỳ công cụ tài chính phô trương nào cũng không thể cứu vãn tiền tệ của họ. Tuy nhiên, câu chuyện Venezuela còn hé lộ một mặt khác của tiền mã hóa: khi bộ máy nhà nước thất bại, nó cũng có thể trở thành chiếc thuyền cuối cùng để người dân bảo vệ tài sản và duy trì sinh kế. Từ vụ lừa đảo cấp quốc gia Petro, đến tự cứu mình của USDT trong dân, rồi đến dự trữ Bitcoin trong bóng tối, trải nghiệm của Venezuela chắc chắn là bài học tài chính sâu sắc nhất, cũng như khốc liệt nhất của thế kỷ 21 trong kỷ nguyên số.